Đi giang hồ: Sa Đéc

(Bài này rất cũ được viết nhiều năm trước. Vì Blog My.Opera sẽ đóng cửa nên tôi đã dời bài về đây).

Má vợ tôi người Sa Đéc. Ba vợ tôi người Cao Lảnh. Suốt 48 năm hôn nhân, vì chiến tranh và những hậu quả của cuộc chiến, tôi chưa có dịp dẩn vợ về quê, để thăm viếng bà con trong đại gia đình bên vợ.

Năm 2007, tôi và người tình trăm năm đả đi Sa Đéc và Cao Lảnh thăm viếng gia đình bên vợ. Chuyến về miền Tây vừa qua rất vui. Miền Tây sông nước hiền hòa, dân tình chất phác thật thà, dể thương.

Người tình trăm năm của tôi tại chợ Sa Đéc. Bà con trong gia đình hay tin chúng tôi về kéo đến thăm tay bắt mặt mừng rất vui.

Sa Đéc là bối cảnh của một chuyện tình nổi tiếng thế giới của một cô gái mới lớn người Pháp và một chàng trai người Sa Đéc. Câu chuyện tình nầy được diển tả trong một cuốn tiểu thuyết đoạt giải thưởng văn chương Goncourt của Pháp, được dịch ra 43 thứ tiếng khác nhau trên thế giới, và được quay thành phim.

Một vài bà con trong đại gia đình bên vợ tôi.

Hai đứa trẻ lạc loài rốt cuộc đả trở về quê xưa.

Sa Đéc nhỏ, chưa phát triển nhiều, nhưng thơ mộng và dể thương.

Người tình trăm năm của tôi bên bờ sông Sa Đéc đẹp và thơ mộng.

Phong cảnh đồng quê miền Tây rất hửu tình.

“Sa Đéc là một thị xã của tỉnh Đồng Tháp, được công nhận là đô thị loại 3 vào đầu năm 2007 và đang phấn đấu trở thành Thành Phố Sa Đéc vào năm 2010…

Làng hoa Sa Đéc – một trong những làng hoa lớn nhất Việt Nam, có diện tích trên 250ha với gần 2.000 hộ làm nghề. Ở đây có tới 1.000 chủng loại hoa. Nhờ sự khéo léo của người trồng hoa, chăm hoa; nhờ khí hậu thích hợp, hoa Sa Đéc đẹp có tiếng. Hoa Sa Đéc được xuất đi các tỉnh thành và cả sang Lào, Campuchia và Trung Quốc.

Ngoài ra còn có khu nhà cổ của ông Huỳnh Thủy Lê tại bờ kè Nguyễn Huệ và bên cạnh đó còn có chợ đêm nhộn nhịp. Nhưng cơ sở hạ tầng du lịch nhất là khách sạn còn rất ít hiện tại chỉ có 2 khách sạn 2 sao là: Bông Hồng và Sa Đéc, và một số khách sạn 1 sao.

Là một thị xã lâu đời, được hình thành gần như cùng lúc với Sài Gòn và cũng là 1 đô thị vệ tinh của Sài Gòn trước đây nên vùng có rất nhiều chùa miếu, nơi thờ tự. Được mệnh danh là đô thị có nhiều chùa , miếu nhất tỉnh Đồng Tháp. Đặc biệt nhất là chùa Kiến An Cung – di tích lịch sử cấp quốc gia.

Bên cạnh đó còn có nhiều di tích cấp tỉnh như: Chùa Hương, chùa Bà Thiên Hậu, đình thần Vĩnh Phước, v.v. Tất cả đều mang nhiều dấu ấn của văn hóa Trung Hoa. Ngoài ra, Sa Đéc còn có 17 ngôi nhà cổ được xây cất vào những năm 1900 đều mang dấu ấn của kiến trúc Pháp.

Hầu như bất kỳ du khách Pháp nào đến Sa Đéc đều đã từng ghé qua trường tiểu học Trưng Vương, một ngôi trường được xây dựng thời Pháp thuộc với nét kiến trúc khá hiện đại thời bấy giờ…

Sa Đéc là nơi sinh ra nhiều nhân tài và những người có truyền thống cách mạng, tiêu biểu là Lưu Văn Lang – kĩ sư đầu tiên của Đông Dương và châu Á, cô giáo Ngài( tức cô Trần Thị Nhượng) hoặc như anh hùng Phan Văn Út đã dùng mìn tự sát để giết chết sĩ quan Pháp.

Bên cạnh đó thị xã nhỏ bé này còn được biết đến như là nơi đã xảy ra chuyện tình giữa Marguerite Duras và ông Huỳnh Thủy Lê, để rồi sao này khi trở về Pháp bà đã viết nên quyển tiểu thuyết nổi tiếng Người tình.

Nhà riêng của ông Huỳnh Thủy Lê

(Wikipedia, http://vi.wikipedia.org/wiki/Sa_%C4%90%C3%A9c )

Người tình

“Người tình (tên tiếng Pháp: L’Amant) là một tiểu thuyết tự truyện của Marguerite Duras, do nhà xuất bản Les Éditions de Minuit ấn hành năm 1984. Tiểu thuyết này đã được dịch ra 43 thứ tiếng. Nó cũng đoạt giải Goncourt năm 1984.

Người tình cũng là tên của bộ phim dựa trên tiểu thuyết này, do Jean-Jacques Annaud đạo diễn, với các ngôi sao Jane March, Lương Gia Huy và Lisa Faulkner. Bộ phim bắt đầu được bấm máy tại Việt Nam năm 1991, hoàn thành năm 1992.

Nội dung của tác phẩm kể về một chuyện tình giữa 1 cô gái người Pháp và một đại điền chủ tại Sa Đéc, Đồng Tháp, đức ông Huỳnh Thủy Lê.”

(Wikipedia, http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%C6%B0%E1%BB%9Di_t%C3%ACnh )

Posted in Du lịch miền Tây, Du lịch Saigon, Saigon, Viet Nam | Tagged , , | Để lại bình luận

Đi giang hồ: Long Xuyên

(Bài này rất cũ được viết nhiều năm trước. Vì Blog My.Opera sẽ đóng cửa nên tôi đã dời bài về đây).

Năm 2003 và 2005, hai vợ chồng tôi rủ nhau đi khắp hang cùng ngỏ hẽm cũa quê hương từ Bắc vô Nam, đi tận Sapa và biên giới Hoa-Việt Lào Cai ngoài Bắc, tận Hà Tiên Châu Đốc trong Nam.

Gần 40 năm trước tôi có dịp đến Long Xuyên mổi năm vài lần. Lúc đó tôi là giáo sư thỉnh giảng tại Đại Học Sư Phạm Hoà Hảo. Nhiệm sở chánh của tôi là Saigon, nên tôi chỉ bay xuống đây dạy vài ngày liên tục, xong bay về, nên thú thật tôi không có thời giờ tham quan tìm hiểu dân tình. Năm 2003, tôi và người tình trăm năm đả trở lại thăm Long Xuyên như một du khách, rất thú vị.

“Long Xuyên là thành phố tỉnh lỵ của tỉnh An Giang ở vùng đồng bằng sông Cửu Long, Việt Nam.

Thành phố Long Xuyên có diện tích khoảng 130 km², dân số 350000 người (số liệu năm 2007), là đô thị cấp 3 trực thuộc tỉnh, nằm bên hữu ngạn sông Hậu. Long Xuyên cách thủ đô Hà Nội 1950 km về phía Nam, cách Thành phố Hồ Chí Minh (Sài Gòn cũ) 189 km về phía Tây Nam, cách biên giới Campuchia 45 km đường chim bay.

Long Xuyên là đô thị sầm uất thứ hai tại miền Tây Nam Bộ chỉ sau thành phố Cần Thơ. Đây là nơi sinh của hai chính trị gia nổi tiếng trong lịch sử Việt Nam hiện đại: ông Nguyễn Ngọc Thơ, cựu Phó Tổng thống của nền Đệ nhất Việt Nam Cộng hòa (trước sự kiện 30 tháng 4 năm 1975) và ông Tôn Đức Thắng, là người cộng sản nổi tiếng, cựu Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, sau trở thành Chủ tịch nước đầu tiên của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Long Xuyên còn là nơi sinh của nghệ sĩ ưu tú Tạ Minh Tâm, ca sĩ Ưng Hoàng Phúc, ca sĩ Đức Tuấn, ca sĩ Phương Trinh (người đoạt giải Ngôi sao Tiếng hát Truyền hình của HTV năm 2006).

Kinh tế

Long Xuyên là một thành phố rất phát triển về thương mại (chủ yếu là mua bán lúa gạo) và công nghiệp chế biến thủy sản (như cá basa), với hơn sáu nhà máy và hơn 10000 công nhân. Do đó nếu nói đến vựa gạo Việt Nam hay cá da trơn thì mọi người đều nghĩ đến Long Xuyên vì hai khía cạnh này Long Xuyên đứng đầu cả nước.

Trường Đại học An Giang ở thành phố Long Xuyên là trường đại học lớn thứ hai trên địa bàn đồng bằng sông Cửu Long.

Giải trí và thăng lam

Long Xuyên được nhiều khách du lịch biết đến với biểu tượng Đèn bông lúa hay Hồ Nguyễn Du. Hồ Nguyễn Du là một khuôn viên rộng khoảng 700 m², nằm trung tâm là một bể hồ nhân tạo, xung quanh hồ được bố trí như một công viên và ở đây được xem là đoạn đường dài nhất Long Xuyên, nên các dịp Lễ hoặc Tết Nguyên Đán thì nơi đây được chọn là nơi bắn pháo bông, nơi đây được nhiều bạn trẻ rất thích vì phong cảnh đẹp.”

(Wikipedia, http://vi.wikipedia.org/wiki/Long_Xuy%C3%AAn )

Posted in Du lịch miền Tây, Saigon, Viet Nam | Tagged , , | Để lại bình luận

Đi giang hồ: Về miền Tây

(Bài này rất cũ được viết nhiều năm trước. Vì Blog My.Opera sẽ đóng cửa nên tôi đã dời bài về đây).

Năm 2003 và 2005, hai vợ chồng già rủ nhau đi khắp hang cùng ngỏ hẽm cũa quê hương từ Bắc vô Nam, đi tận Sapa và biên giới Hoa-Việt Lào Cai ngoài Bắc, tận Hà Tiên Châu Đốc trong Nam.

Chúng tôi đả đi, thấy, và hiểu dân mình nhiều hơn. Thấy họ nghèo mà thương. Chúng tôi thương họ vô cùng, và cầu mong họ sớm thoát khỏi nghèo đói, có được một cuộc đời đáng sống hơn và địa vị xứng đáng trên thế giới thế kỷ 21 nầy..

Dân Miền Tây rất nghèo

Về miền Tây năm 2003 thấy dân chúng nghèo, thấy thương quá. Đường xá cầu cống, nói chung hạ tầng cơ sở để phát triển kinh tế chưa được phát triển nhiều. Miền Bắc phát triển rất mạnh. Miền Trung và miền Tây hầu như bị bỏ quên, đường xá cầu cống không thấy có gì đáng kể, dân chúng rất nghèo.

Đọc báo thấy đa số các cô gái trẻ bán thân lấy chồng Tàu hoặc Đại Hàn là dân miền Tây, thấy đa số trẻ em bỏ học vì thiếu tiền cũng là dân miền Tây, tôi có thể đoán trước chuyện nầy. Tuy nhiên tôi không muốn nhắc những chuyện buồn.

Tôi là một Việt Kiều từ New York về thăm quê hương. Tôi chỉ muốn chia sẻ cái vui, cái hay của quê hương mà thôi. Bà con trong nước hiểu rỏ thực trạng đất nước nhiều hơn tôi..

Phà Cần Thơ. Bến phà Cần Thơ.

Năm 2005 chúng tôi lại về miền Tây. Cầu Bến Lức xây xong. Cầu Cần Thơ đáng lý xây xong năm 2008, nhưng bây giờ không biết năm nào sẻ xong. Có được cầu nầy, hy vọng miền Tây sẻ khá hơn…

Chúng tôi đả tham quan Sa Đéc, Vỉnh Long, Cần Thơ, Long Xuyên, Châu Đốc, Hà Tiên, Sóc Trăng… Đặc biệt một vài nơi chúng tôi viếng thăm bây giờ không còn nữa, như chùa Dơi ở Sóc Trăng, vừa nghe tin đả cháy rụi, Hòn Phụ (Cha) ở Hà Tiên đả sụp xuống biển, chỉ còn Hòn Tử (Con) thôi, và Vườn Cò ở Cần Thơ, lúc chúng tôi về thăm năm 2003, có mấy chục ngàn con cò trắng rất vui, bây giờ nghe nói cò đả bỏ đi hết rồi..

Hòn Phu Tử tại Hà Tiên năm 2003. Lần tới về thăm quê hương, sẻ không chụp được hình nầy lần nữa. Nghe nói hòn “Phụ” (Cha) đả bị sụp xuống biển rồi…

Cần Thơ rất vui. Ngoài chợ nổi, khu du lịch sinh thái, bến Ninh Kiều về đêm rất vui, nhộn nhịp tiếng cười. Chúng tôi đả tới đây đi cruise ra sông Cửu Long, vừa ăn tối vừa nghe nhạc vọng cổ, thật tuyệt vời. Cần Thơ bây giờ là một thành phố, tương lai sẻ phát triển mạnh..

Đi cruise lênh đênh trên sông Cửu Long, vừa ăn tối vừa nghe nhạc vọng cổ, cuộc đời đáng sống quá..

Cặp uyên ương từ New York về Vườn cò Cần Thơ ngồi uống nước dừa, năm 2003. Năm 2005 về thăm quê hương, nghe nói mấy chục ngàn cò trắng đả bay đi hết rồi..

Vườn cò Cần Thơ. Chúng tôi phải leo lên ngọn cây để quan sát đàn cò mấy chục ngàn con, trắng xoá..

“Cần Thơ là một thành phố nằm trên bờ phải sông Hậu, ở đồng bằng sông Cửu Long…

Cần Thơ là một thành phố nằm trên bờ phải sông Hậu, cách Thành phố Hồ Chí Minh 169 km về phía tây nam. Tọa độ: 10°1’60 Bắc, 105°46’60 Đông. Diện tích nội thị 53 km². Thành phố Cần Thơ có diện tích 1.389,59 km² và dân số 1,112 triệu…

Khí hậu ở Cần Thơ là khí hậu nhiệt đới với 2 mùa rõ ràng: mùa mưa (tháng 5 đến tháng 11) và mùa khô (tháng 12 đến tháng 4). Độ ẩm trung bình là 83%, lượng mưa trung bình 1.635 mm, nhiệt độ trung bình 27°C…

Cần Thơ Floating Market (Wikipedia)

Ngày 1 tháng 1 năm 2004 tỉnh Cần Thơ được chia thành thành phố Cần Thơ trực thuộc Trung ương và tỉnh Hậu Giang ngày nay. Vì là thành phố lớn nhất Miền Tây Lục tỉnh, thành phố Cần Thơ được mệnh danh là “Tây Đô”.

Thành phố Cần Thơ trực thuộc trung ương có diện tích tự nhiên là 138.959,99 ha và dân số là 1.112.121 người, bao gồm: diện tích và số dân của thành phố Cần Thơ trực thuộc tỉnh; huyện Ô Môn; huyện Thốt Nốt; một phần của huyện Châu Thành, bao gồm: thị trấn Cái Răng; các ấp Thạnh Mỹ, Thạnh Huề, Thạnh Thắng, Yên Hạ và 176 ha diện tích cùng với 2.216 người của ấp Phú Quới thuộc xã Đông Thạnh; các ấp Thạnh Hóa, Thạnh Hưng, Thạnh Thuận, An Hưng, Thạnh Phú, Phú Khánh, Khánh Bình và 254,19 ha diện tích cùng với 1.806 người của ấp Phú Hưng thuộc xã Phú An; các ấp Phú Thành, Phú Thạnh, Phú Thuận, Phú Thuận A và 304,61 ha diện tích cùng với 1.262 người của ấp Phú Lợi thuộc xã Đông Phú; một phần của huyện Châu Thành A, bao gồm: xã Trường Long; xã Nhơn Ái; xã Nhơn Nghĩa; ấp Tân Thạnh Đông và 84,7 ha diện tích cùng với 640 người của ấp Tân Thạnh Tây thuộc xã Tân Phú Thạnh.

Chợ nổi Cái Răng (Wikipedia]

Cần Thơ được biết đến như là “Tây Đô” (thủ đô của miền Tây) của một thời rất xa. Cần Thơ nổi danh với những địa điểm như bến Ninh Kiều, phà Cần Thơ… Hiện nay, dự án cầu Cần Thơ đang được xúc tiến triển khai, hứa hẹn một tương lai phát triển hơn cho miền đồng bằng trù phú này.

Sau hơn 120 năm phát triển, thành phố đang là trung tâm quan trọng nhất của vùng đồng bằng sông Cửu Long về kinh tế, văn hóa, khoa học và kỹ thuật…

Nông nghiệp

Cây nông nghiệp chính của Cần Thơ là lúa. Sản lượng lúa tại Cần Thơ là 1.194,7 tấn. Ngoài ra có một số cây hoa màu khác nhưng sản lượng không đáng kể. 2 Ngành chăn nuôi ở Cần Thơ chủ yếu là nuôi heo và gia cầm. Số lượng heo là 149,3 ngàn con, số lượng gia cầm là 1553 ngàn con. Các gia súc khác như trâu bò chiếm số lượng không nhiều.

Ngành thủy sản ở Cần Thơ chủ yếu là nuôi trồng.

Công nghiệp

Công nghiệp Cần Thơ về cơ bản đã xây dựng được nhiều cơ sở hạ tầng để phục vụ cho các đối tác nước ngoài tác nhập; điển hình là 2 khu công nghiệp tại Trà Nóc trực thuộc quận Bình Thủy. Trung tâm công nghệ phần mềm Cần Thơ cũng là một trong những dự án được Thành phố quan tâm đầu tư phát triển.

Dịch vụ

Dịch vụ rất đa dạng: Du lịch sinh thái là đặc sản của Cần Thơ, có nhiều món ăn ngon…

Các tour du lịch tại Cần Thơ chủ yếu là du lịch trên sông nước và các vườn cây ăn trái.

Ngoài đặc trưng về địa lý là đầu mối giao thông quan trọng giữa các tỉnh trong khu vực đồng bằng sông Cửu Long, TP. Cần Thơ được ví như “đô thị miền sông nước”. Hệ thống sông ngòi chằng chịt, vườn cây ăn trái bạt ngàn, đồng ruộng mênh mông. Các cù lao như: Tân Lộc, cồn Sơn, cồn Khương, cồn Ấu… bồng bềnh trên sông Hậu hết sức độc đáo để phát triển loại hình du lịch sông nước.

Ghe bán hàng với hai cây bẹo cắm phía trên tại chợ nổi Cần Thơ (Wikipedia)

Trước tiên, du khách đến công viên Ninh Kiều với nhiều loại cây kiểng quý, hoa đẹp kéo dài từ vàm rạch Cái Khế đến tận nhà lồng chợ cổ vừa mới trùng tu. Bến Ninh Kiều là nơi giao thoa giữa sông Hậu và sông Cần Thơ.

Sau khi bồng bềnh trên sông uốn khúc, xuồng ghe tấp nập, du khách tham quan Chợ nổi Cái Răng – chợ mua bán trên sông một nét sinh hoạt đặc trưng văn hóa Nam bộ. Tờ mờ sáng, hàng trăm ghe hợp lại thành chợ trên một khúc sông. Chợ bán đủ loại các sản phẩm miệt vườn được treo trên một cây sào cắm trước mũi ghe gọi là “cây bẹo”. Người mua chỉ cần nhìn vào “cây bẹo” là biết ngay ghe bán thứ gì. Ngoài việc tham quan, mua những sản phẩm xanh tươi, du khách có dịp gần gũi tâm sự với những người gọi là “dân thương hồ”. Quanh năm, họ lấy sông nước làm bầu bạn.

Bẹo, một kiểu rao hàng đặc trưng trên sông nước Cần Thơ.

Tiếp đến, du khách len lỏi theo những kênh rạch trong cù lao xanh ở TP. Cần Thơ như cồn Khương, cồn Ấu… Sau một ngày thư giãn cùng sông nước, du khách nghỉ chân ở nhà hàng, khách sạn “hạng sao” như: Ninh Kiều, Golf, Quốc Tế, Victoria…

Cầu Cần Thơ đang thi công. Cầu Cần Thơ xây xong sẻ giúp phát triển kinh tế miền Tây rất nhiều.

Các địa điểm du lịch nổi tiếng tại Cần Thơ:

• Bến Ninh Kiều
• Khu du lịch Hương Phù Sa
• Chợ nổi Cái Răng, Chợ nổi Phong Điền
• Các vườn trái cây Mỹ Khánh, Phong Điền, Tây Đô
• Du lịch trên sông bằng thuyền, Tàu cao tốc, ghe tam bản …
• Đình Bình Thủy, Vườn lan Cần Thơ, Vườn cò Bằng Lăng
• Khu di tích lịch sử Mộ Thủ Khoa Nghĩa, Mộ Cụ Cử Trị, Nông trường Sông Hậu
• Nông trường Cờ Đỏ, Khu di tích chiến thắng Tầm Vu
• Làng hoa Thới Nhựt
• Làng đan lưố Thơm Rơm
• Làng đan lọp Thới Long

[Du lịch tín ngưỡng:

• Bến Ninh Kiều
• Đình Bình Thủy
• Chùa Ông
• Chùa Khánh Quang

( Wikipedia, http://vi.wikipedia.org/wiki/C%E1%BA%A7n_Th%C6%A1 )

Posted in Cần Thơ, Du lịch miền Tây, Du lịch Saigon, Viet Nam | Tagged , , , , , , | Để lại bình luận

Đi giang hồ: Động Phong Nha

(Bài này rất cũ được viết nhiều năm trước. Vì Blog My.Opera sẽ đóng cửa nên tôi đã dời bài về đây).

Năm 2003 và 2005, hai vợ chồng già rủ nhau đi khắp hang cùng ngỏ hẽm cũa quê hương từ Bắc vô Nam, đi tận Sapa và biên giới Hoa-Việt Lào Cai ngoài Bắc, tận Hà Tiên Châu Đốc trong Nam. Đặc biệt chúng tôi đả tham quan Động Phong Nha, một di sản thiên nhiên thế giới. Rất đẹp.

Sau lưng chúng tôi là cữa động.

Chúng tôi đả tham quan nhiều hang động. Tại Mỷ, tôi và người tình trăm năm đả tham quan động Luray Cavern ở Virginia, và một động ở gần Houston. Lúc đi cruise tham quan các bải cát hồng (pink sand) ở Bermuda, chúng tôi cũng đả tham quan hang động ở đây. Tại Việt Nam, chúng tôi đả thăm viếng động Sửng Sốt ở Vịnh Hạ Long. Ở Gibraltar, chúng tôi cũng đả tham quan hang động trên núi (Rock of Gibraltar).

Tuy nhiên phải công nhận động Phong Nha-Kẻ Bàng rất đặc biệt, có nhiều triển vọng thu hút khách du lịch đến tham quan.

Cữa động Phong Nha nhìn từ bên ngoài…

Người tình trăm năm rất vui nhìn thấy cảnh đẹp cũa quê hương..

Người tình trăm năm và Động Phong Nha triệu năm…

Photo Album “Visiting Viet Nam”:

http://my.opera.com/Le%20Thanh%20Hoang%20Dan/albums/show.dml?id=158191

” Vườn quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng là một vườn quốc gia tại huyện Bố Trạch, và Minh Hóa, tỉnh Quảng Bình, cách thành phố Đồng Hới khoảng 50 km về phía Tây Bắc, cách thủ đô Hà Nội khoảng 500 km về phía nam[1][2]. Vườn quốc gia này giáp khu bảo tồn thiên nhiên Hin Namno ở tỉnh Khammouan, Lào về phía tây, cách Biển Đông 42 km về phía đông kể từ biên giới của hai quốc gia.

Phong Nha-Kẻ Bàng nằm ở một khu vực núi đá vôi rộng khoảng 200.000 ha thuộc lãnh thổ Việt Nam, khu vực lãnh thổ Lào tiếp giáp vườn quốc gia này cũng có diện tích núi đá vôi khoảng 200.000 ha. Diện tích vùng lõi của vườn quốc gia là 85.754 ha và một vùng đệm rộng 195.400 ha. Vườn quốc gia này được thiết lập để bảo vệ một trong hai vùng carxtơ lớn nhất thế giới với khoảng 300 hang động và bảo tồn hệ sinh thái bắc Trường Sơn ở khu vực Bắc Trung Bộ Việt Nam. Đặc trưng của vườn quốc gia này là các kiến tạo đá vôi, 300 hang động, các sông ngầm và hệ động thực vật quý hiếm nằm trong Sách đỏ Việt Nam và Sách đỏ thế giới. Các hang động ở đây có tổng chiều dài khoảng hơn 80 km nhưng các nhà thám hiểm hang động Anh và Việt Nam mới chỉ thám hiểm 20 km, trong đó 17 km ở khu vực Phong Nha và 3 km ở khu vực Kẻ Bàng.

Động Phong Nha là động giữ nhiều kỷ lục: (1) Hang nước dài nhất; (2) Cửa hang cao và rộng nhất; (3) Bãi cát, đá rộng và đẹp nhất; (4) Hồ ngầm đẹp nhất; (5) Thạch nhũ tráng lệ và kỳ ảo nhất; (6) Dòng sông ngầm dài nhất Việt Nam; (7) Hang khô rộng và đẹp nhất thế giới.

Kiến tạo carxtơ của Vườn quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng được hình thành từ 400 triệu năm trước, từ thời kỳ Đại Cổ Sinh do đó là carxtơ cổ nhất ở châu Á.

Trải qua nhiều thay đổi lớn về địa tầng và địa mạo, địa hình khu vực này hết sức phức tạp. Phong Nha-Kẻ Bàng phô diễn các bằng chứng ấn tượng về lịch sử Trái Đất, giúp nghiên cứu lịch sử hiểu được lịch sử địa chất và địa hình của khu vực. Khu vực Phong Nha-Kẻ Bàng có lẽ là một trong những mẫu hình riêng biệt và đẹp nhất về sự kiến tạo carxtơ phức tạp ở Đông Nam Á. Được UNESCO công nhận là Di sản thiên nhiên thế giới theo tiêu chí địa chất, địa mạo năm 2003, Phong Nha-Kẻ Bàng đang hướng tới mục tiêu được UNESCO công nhận lần 2 là Di sản thiên nhiên thế giới với tiêu chí đa dạng sinh học vào năm 2008…

Phong có nghĩa là gió, nha là răng…

Ở Phong Nha có những tảng đá giống hình những chiếc răng khi gió thổi qua nghe như gió thổi qua kẽ răng nên được gọi là Phong Nha. Phong Nha có hai quần thể hang động là động khô và đông ướt…

Động Phong Nha dài 7729 m, có 14 hang, có dòng sông ngầm dài 13.969 m. Các thạch nhũ trong động trải qua hàng triệu năm kiến tạo từ nước có hòa tan đá vôi (CaHCO3) mà tích tụ thành những hình hài lạ mắt như hình sư tử, hình ngai vàng, hình đức Phật…

Tên gọi Phong Nha có nghĩa là gió (thổi luồn qua khe đá trong động) và răng (thạch nhũ trong động tua tủa như hàm răng).

Mái tóc tiên nữ

Tại kỳ họp toàn thể lần thứ 27 từ 30 tháng 6 đến 5 tháng 7 năm 2003, đại diện 160 quốc gia thuộc Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hiệp Quốc (tiếng Anh: United Nations Educational, Scientific and Cultural Organisation – UNESCO) đã nhất trí công nhận Vườn Quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng, cùng với 30 địa danh khác trên toàn thế giới, là di sản thiên nhiên thế giới…

Tác phẩm nghệ thuật

Kể từ khi được UNESCO công nhận, lượng du khách đến đây thăm quan đã gia tăng đột biến. Sân bay Đồng Hới đang được xây dựng để đáp ứng nhu cầu khách du lịch. Tỉnh Quảng Bình cũng đã cấp phép cho một số dự án du lịch lớn như: khu biệt thự nghỉ dưỡng sông Sơn, khu nghỉ mát Đá Nhảy, khu nghỉ mát 4 sao Sun Spa… để tăng chất lượng phục vụ khách du lịch…

Kiệt tác thiên nhiên

Cho đến nay, các nhà khoa học đã khảo sát 44,5 km hang động nhưng du khách bình thường chỉ có thể vào được 1500 m. Hệ thống động Phong Nha có các hang động đáng chú ý sau:

• Hang Tối: nằm trên thượng lưu sông Son. Hang này có chiều dài 5.258 m và cao 83 m.
• Hang: dài 736 m.
• Hang Chà An: dài 667 m và cao 15 m.
• Hang Thung: có sông ngầm dài 3351 m.
• Hang Én: dài 1645 m và cao 78,6 m, có bãi cát bên trong, là nơi sinh sống của én.
• Hang Khe Tiên: tọa lạc phía nam Phong Nha, dài 520 m.
• Hang Khe Ry: tọa lạc ở phía nam Phong Nha.
• Hang Khe Thi.

Ngoài hệ thống hang động, Phong Nha-Kẻ Bàng còn có các sông ngầm dài nhất. Đặc trưng núi đá vôi của khu vực Phong Nha-Kẻ Bàng đã tạo ra một hệ thống sông ngòi trong vùng khá phức tạp, có rất ít sông suối có nước thường xuyên. Có 3 con sông chính trong vườn quốc gia này là sông Chày, sông Son và sông Troóc. Nguồn nước cung cấp cho các con sông này là hệ thống các sông suối ngầm dưới lòng đất, các suối này đều nổi lên mặt đất tại các hang động như Én, Vòm, Tối và Phong Nha. Cả ba con sông chính trong vườn quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng đều chảy vào sông Gianh, sau đó đổ ra biển Đông ở thị trấn Ba Đồn thuộc huyện Quảng Trạch.

Nước sông Chày đoạn trước Hang Tối có màu xanh đặc trưng mà theo nhiều chuyên gia là do có chứa lượng CaHCO3 và các loại khoáng chất khác với nồng độ cao.

Khu vực Phong Nha-Kẻ Bàng còn có hàng chục con suối và thác nước đẹp như: Thác Gió, Thác Mệ Loan, Suối Mọc phun lên từ chân một dãy núi đá vôi, Suối Trạ Ang[26][27].

Phong Nha Kẻ Bàng, cùng với các di sản thế giới khác tại miền Trung: Cố đô Huế, Phố cổ Hội An, Thánh địa Mỹ Sơn, Không gian văn hóa Cồng Chiêng Tây Nguyên, cũng là một tuyến điểm quan trọng trong chương trình quốc gia về du lịch mang tên “Con đường Di sản miền Trung” do Tổng cục Du lịch khởi xướng và phát động…” [/size]

(Wikipedia, http://vi.wikipedia.org/wiki/V%C6%B0%E1%BB%9Dn_qu%E1%BB%91c_gia_Phong_Nha-K%E1%BA%BB_B%C3%A0ng )

Posted in Con đường di sản miền Trung, Saigon, Viet Nam | Tagged , , | Để lại bình luận

Đi giang hồ: Châu Đốc

(Bài này rất cũ được viết nhiều năm trước. Vì Blog My.Opera sẽ đóng cửa nên tôi đã dời bài về đây).

Năm 2003 và 2005, hai vợ chồng già rủ nhau đi khắp hang cùng ngỏ hẽm cũa quê hương từ Bắc vô Nam, đi tận Sapa và biên giới Hoa-Việt Lào Cai ngoài Bắc, tận Hà Tiên Châu Đốc trong Nam.

Miền Bắc phát triển rất mạnh. Miền Trung và miền Tây rất yếu. Đây là một vùng đất bị lảng quên, chưa phát triển. Hạ tầng cơ sở như đường xá, cầu cống, rất củ kỷ.

Chúng tôi đả đi, thấy, và hiểu dân mình nhiều hơn. Thấy họ nghèo mà thương. Chúng tôi thương họ vô cùng, và cầu mong họ sớm thoát khỏi nghèo đói, có được một cuộc đời đáng sống hơn và địa vị xứng đáng trên thế giới thế kỷ 21 nầy..

Dân Miền Tây rất nghèo

“Châu Đốc là một thị xã trực thuộc tỉnh An Giang, nằm ở đồng bằng sông Cửu Long, sát biên giới Việt Nam với Campuchia.

Lịch sử

Thị xã Châu Đốc có chiều dài lịch sử gắn liền với những câu chuyện ly kỳ về Bà Chúa Xứ Núi Sam (có Lễ hội Bà Chúa Xứ vào khoảng tháng tư âm lịch hằng năm), cũng như những sự kiện trong công cuộc gìn giữ đất nước như huy động sức dân đào kênh thủy lợi, quân sự Vĩnh Tế; chiến đấu trong các thời kỳ Pháp, Mỹ, chiến tranh biên giới Tây Nam.

Tham quan Núi Sam

Dân cư, tôn giáo

Châu Đốc là nơi có thể tìm hiểu về văn hóa, dân tộc Chăm và Khmer.
Cũng có thể thấy ở Châu Đốc các thánh đường Hồi giáo phục vụ cộng đồng dân cư người Chăm.

Kinh tế, giao thông vận tải

Đặc sản địa phương gồm các loại mắm lóc, trê, thái…; khô cá lóc, cá tra phồng, sặc bổi…; đường thốt nốt.

Châu Đốc được coi như một địa điểm mua sắm phong phú tại Việt Nam, nơi có những sản phẩm với xuất xứ từ Thái Lan, Malaysia… Giá cả cạnh tranh một phần vì là hàng trốn hoặc miễn thuế.

Cách Thành Phố Long Xuyên khoảng 60km đi về hướng tây theo Quốc lộ 91.

Từ Châu Đốc vượt khoảng 30km qua xã Khánh Bình, bên kia biên giới chưa đầy 1km, khách có thể đến các sòng bạc (casino).

Biên giới Campuchia sau lưng chúng tôi

Du lịch

Khoảng cách từ thành phố Hồ Chí Minh đi thị xã Châu Đốc là 254km, nếu chạy xe buýt mất khoảng 6 tiếng.

Các di tích danh thắng của thị xã Châu Đốc gồm:

• Chùa Tây An (Tây An cổ tự), nằm tại ngã ba núi Sam (chân núi) thuộc xã Vĩnh Tế thị xã Châu Đốc, do tổng đốc An Giang-Hà Tiên, Doãn Uẩn đôn đốc xây dựng năm 1847. Chùa có phong cách kiến trúc hồi giáo Ấn Độ.
• Lăng mộ Thoại Ngọc Hầu và phu nhân, nằm cạnh chùa Tây An (chân núi Sam), đối diện miếu bà chúa Xứ.
• Núi Sam
• Kênh Vĩnh Tế
• Miếu Bà chúa Xứ
• Chùa Phước Điền (chùa hang)

Kênh Vĩnh Tế, đoạn chảy qua cầu Vĩnh Ngươn, thuộc thị xã Châu Đốc, tỉnh An Giang.

Mộ Thoại Ngọc Hầu (giữa), mộ Châu Thị Tế (vợ chánh, bên trái), mộ Trương Thị Miệt (vợ thứ, bên phải).

Du khách ở xã có thể ghé chợ biên giới Tịnh Biên sát Campuchia cách Thị xã khoảng 20km, hàng hóa ở chợ này chủ yếu là những hàng bên kia biên giới.”

(Wikipedia, http://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%C3%A2u_%C4%90%E1%BB%91c_%28th%E1%BB%8B_x%C3%A3%29 )

Núi Sam

“Núi Sam (tên khác Núi Vĩnh Tế) cao 284 m diện tích khoảng 280ha, đây là loại núi trẻ. Nằm trong phường Núi Sam, thị xã Châu Đốc, . Trên núi có gần 300 chùa, lăng, am, miếu trong đó nổi tiếng nhất là Miếu Bà chúa Xứ, Chùa Tây An, lăng Thoại Ngọc Hầu, Chùa Phước Điền (còn gọi Chùa hang) là những hạng mục trong Khu di tích lịch sử – Văn hoá núi Sam dã được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Việt Nam công nhận là di tích cấp Quốc gia.

Núi nằm trong vùng Bảy Núi vốn là căn cứ địa Kháng chiến chống Pháp, chống Mĩ.

Miếu Bà chúa Xứ hàng năm, từ 24 đến 27 tháng tư Âm lịch nhân dân khắp nơi hành hương về Núi Sam dự lễ tế tượng Bà Chúa Xứ và tưởng niệm Thoại Ngọc Hầu.

Những năm qua, từ khi lễ hội Vía Bà Chúa Xứ Núi Sam được tổ chức với quy mô quốc gia, nhiều nội dung của lễ hội đã không ngừng được cải tiến và năng cao chất lượng ngày càng phong phú, hàng năm khu di tích đã đó nhận trên 2 triệu lượt khách đến tham quan.

(Wikipedia, http://vi.wikipedia.org/wiki/N%C3%BAi_Sam )

Miếu Bà Chúa Xứ

“Miếu Bà Chúa Xứ thuộc xã Vĩnh Tế, thị xã Châu Ðốc là một trọng điểm “hành hương và du lịch” của tỉnh An Giang.

Theo truyền tụng trong dân gian thì tượng “Bà” đã có lâu đời. Cách đây khoảng 200 năm, “Bà” được dân địa phương phát hiện và được khiêng từ trên đỉnh núi Sam bằng 12 cô gái đồng trinh, theo như lời dạy của “bà” qua miệng “cô đồng”, nên người dân lập miếu để tôn thờ.

Có ý kiến khác cho rằng Thoại Ngọc Hầu hoặc vợ là bà Châu Thị Tế xây dựng miếu.

Tuy khó xác minh, nhưng biết chắc là miếu ra đời sau khi Thoại Ngọc Hầu về đây trấn nhậm và kênh Vĩnh Tế đã hoàn tất (1824) mang lại lợi ích rõ rệt cho lưu dân và dân bản địa…

Nhà văn Sơn Nam viết:

Lăng Thoại Ngọc Hầu được trùng tu, rồi lập miếu thờ trang nghiêm như đình làng, nhưng vẫn không đáp ứng được yêu cầu của con người khi quá đau khổ, bế tắc. Miễu bà Chúa Xứ được nâng cấp, thay cho miễu sơ sài…Đây là dạng tu tiên, một dạng như: Tây Vương Mẫu, Cửu Thiên Huyền Nữ, hoặc Liễu Hạnh công chúa…nên việc thờ phượng, cúng vái để “tự nhiên”, khách có thể ăn mặc lòe loẹt, trai gái đùa giỡn, cúng rượu thịt… Vị trí miễu Bà bên núi Sam hội đủ: Sông rộng, đồi núi trập trùng, vùng biên giới…Người hành hương cảm thấy được thỏa mãn về tâm thần, hòa mình vào”sơn hà xã tắc”, “khí thiêng sông núi”…

Sách Kiến thức phục vụ thuyết minh du lịch giải thích thêm:

Do ảnh hưởng Phật giáo, Lão giáo cùng với các tín ngưỡng đồng bóng của dân gian mà các vị thần được thờ chủ yếu là nữ, như: Thánh mẫu Liễu Hạnh, Thượng Ngàn, Bà Chúa Tiên, Bà Chúa Ngọc, Bà Chúa Động, Bà Cố Hỷ, Bà Thủy, Bà Hỏa vv…Và Bà Chúa Xứ trở thành một dạng như “Phật Bà Quan Âm” (đối với người Việt), “Bà Mã Hậu” hay “Thiên Hậu Nương Nương” (đối với người Hoa). Bà được tin tưởng đến độ có rất nhiều huyền thoại về “quyền lực linh thiêng” của Bà trong việc “ban phúc, giáng họa” cho con người.

Như hai câu liễn đối treo ở miếu Bà như sau:

Cầu tất ứng, thí tất linh, mộng trung chỉ thi
Xiêm khả kính, Thanh khả mộ, ý ngoại nan lường

Tạm dịch:

Xin thì được, ban thì linh, báo trong giấc mông
(Người)Xiêm sợ hãi, (Người)Hoa kính mộ, ý tứ khôn lường…

Hội Bà Chúa Xứ được tổ chức hằng năm rất trọng thể vào các ngày cuối tháng 4 âm lịch.

(Wikipedia, http://vi.wikipedia.org/wiki/Mi%E1%BA%BFu_B%C3%A0_ch%C3%BAa_X%E1%BB%A9 )

Posted in Du lịch miền Tây, Du lịch Saigon, Saigon | Tagged , , | Để lại bình luận

Đi giang hồ: Cao Lãnh

Quê nội tôi ở Cao Lảnh. Những năm chiến tranh, tôi và gia đình không bao giờ về quê nội, vì đường đi trắc trở thiếu an toàn. Năm ngoái về thăm quê hương, tôi và người tình trăm năm đả đi Cao Lãnh, sau đó về làng Mỷ Long (Đồng Tháp), quê nội bên vợ tôi. Đường về quê Nội rất vui.

Người tình trăm năm của tôi trên phà qua sông Cao Lảnh

Sông nước miền Tây hửu tình, êm ả trôi…

Đường về Cao Lảnh rất đẹp, hiện đại như một đường phố ở ngoại ô New York..

Một vài hình ảnh chụp tại mộ của cụ Phó Bảng họ Nguyễn, thân sinh của chàng thanh niên tên Nguyễn Tất Thành, nhiều người thương và nhiều người ghét. Công và tội, xin để lịch sử trả lời.

“Thành phố Cao Lãnh là một đơn vị hành chính cấp huyện của tỉnh Đồng Tháp, đồng thời là tỉnh lị tỉnh này. Cao Lãnh được nâng cấp lên thành phố vào ngày 16 tháng 1 năm 2007 theo Nghị định 10/2007/NĐ-CP của Chính phủ Việt Nam, trên cơ sở toàn bộ diện tích tự nhiên, dân số và các đơn vị hành chính trực thuộc của thị xã Cao Lãnh trước đây. Trước đó, thị xã Cao Lãnh là tỉnh lị tỉnh Đồng Tháp từ ngày 29 tháng 4 năm 1994, thay thế thị xã Sa Đéc.

Không nên nhầm lẫn thành phố Cao Lãnh với huyện Cao Lãnh cùng tỉnh.”

(Wikipedia, http://vi.wikipedia.org/wiki/Cao_L%C3%A3nh )

Đồng Tháp

“Đồng Tháp là một tỉnh nằm ở miền Tây Nam Bộ, có nền nông nghiệp phát triển, là vựa lúa lớn thứ ba của Việt Nam.

Đồng Tháp là tỉnh thuộc vùng đồng bằng sông Cửu Long, trong giới hạn 10°07’-10°58’ vĩ độ Bắc và 105°12’-105°56’ kinh độ Đông, phía bắc giáp tỉnh Prây Veng (Cam pu chia) trên chiều dài biên giới 47,8 km với 4 cửa khẩu: Thông Bình, Dinh Bà, Mỹ Cân và Thường Phước, phía nam giáp Vĩnh Long và thành phố Cần Thơ, phía tây giáp An Giang, phía đông giáp Long An và Tiền Giang. Tỉnh lỵ của Đồng Tháp hiện nay là thành phố Cao Lãnh, cách thành phố Hồ Chí Minh 162 km. Là tỉnh duy nhất trong cả nước có hai đô thị loại ba là: TX Sa Đéc ,Tp Cao Lãnh.

Địa hình Đồng tháp tương đối bằng phẳng với độ cao phổ biến 1-2 m so với mặt biển. Dòng sông Tiền chảy qua 132 km chia Đồng Tháp thành hai vùng:

1. Vùng Đồng Tháp Mười phía bắc sông Tiền, dọc theo hướng tây bắc-đông nam, nơi cao nhất không quá 4m và nơi thấp nhất chỉ có 0,7 m.
2. Vùng phía nam, nằm kẹp giữa sông Tiền và sông Hậu, có địa hình lòng máng dốc từ hai phía sông vào giữa với độ cao phổ biến 0,8-1,0 m. Do địa hình thấp nên mùa lũ tháng 9, tháng 10 hàng năm thường bị ngập nước khoảng 1 m. Ngoài sông Tiền và sông Hậu, Đồng Tháp còn có sông Sở Thượng và sông Sở Hạ bắt nguồn từ Campuchia đổ vào sông Tiền ở phía bắc tỉnh. Phía nam tỉnh cũng có một số sông như sông Cái Tàu Thượng, sông Cái Tàu Hạ và sông Sa Đéc. Các sông này cùng với 20 kênh rạch tự nhiên, 110 kênh đào cấp I, 2400 km kênh đào cấp II và III đã hình thành hệ thuỷ nông hoàn chỉnh phục vụ thoát lũ, tiêu úng và đưa nước ngọt vào đồng. “

(Wikipedia, http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%93ng_Th%C3%A1p )

Posted in Du lịch miền Tây, Du lịch Saigon, Saigon, Viet Nam | Tagged , , , | Để lại bình luận

Người đẹp Saigon

(Bài này rất cũ được viết nhiều năm trước. Vì Blog My.Opera sẽ đóng cửa nên tôi đã dời bài về đây).

Năm 2007 tôi và người tình trăm năm đả trở về thăm viếng quê hương. Saigon thay đổi nhiều quá, phát triển rất nhanh, mổi lần về thăm lại thấy thành phố khác lạ hơn xưa..

Đang dạo phố trong Thương Xá Tax ở Saigon, tình cờ thấy các thí sinh hoa hậu đang tập dượt (rehearsal) cho đêm chung kết, chúng tôi đả chụp một vài hình chia sẻ với các bạn. Saigon bây giờ vui quá.

Đây chỉ là tập dợt, nên các thí sinh chưa được các chuyên viên trang điểm. Xin các bạn đừng vội so sánh với các hoa hậu đả được trang điểm rồi..

Posted in Du lịch Saigon, Saigon, Viet Nam | Tagged , , , , | Để lại bình luận

Saigon của tôi (2)

(Bài này rất cũ được viết nhiều năm trước. Vì Blog My.Opera sẽ đóng cửa nên tôi đã dời bài về đây).

Mấy năm trước về thăm quê hương, tôi và người tình trăm năm đã sống những giây phút tuyệt vời, vui và huy hoàng như du khách, đi chơi những nơi mắc tiền như du khách. Nhưng được sanh ra và lớn lên ở Saigon, chúng tôi lại có nhiều niềm vui lang thang trên hè phố Saigòn, như người dân Saigon chánh cống, ít tiền, nhưng cuộc sống vẫn vui.

Chợ Saigon ngày nay, vẩn như ngày xưa lúc tôi rời Saigon trước đây.

Người tình trăm năm của tôi đang ăn hàng trong chợ Saigon. Với số tiền tôi ăn một miếng steak thịt bò ở Kobe ($100 đô la), chúng tôi có thể ăn sáng cả tháng trong lòng chợ Saigon. Thức ăn ở đây rất ngon và rẻ, rất Saigon.

Người Saigon hiểu được chân lý này, không có quyền, không có tiền, cuộc đời vẫn vui và đáng sống như thường. Người Saigon nghèo quyền, nghèo tiền, nhưng chúng tôi không nghèo tình người, không nghèo hạnh phúc và không để mất thái độ lạc quan yêu đời. Rồi ngày mai trời lại sáng, đó là định luật tuần hoàn của vủ trụ.

Sau khi ăn sáng xong, đi một vòng chợ, xem hoa, trái cây, vải xồ.. cũng vui.

Sau khi thăm viếng những nơi sang trọng mắc tiền, ăn cơm tối ở Ngọc Sương, uống cà phê ở Continental, uống bia và nghe nhạc tại Rex, đi nhảy ở các vủ trường Maxim’s và Liberty (Tự Do)..hai vợ chồng tôi thử hòa nhịp con tim với dân Saigon: đi tập thể thao miển phí ở Tao Đàn, đi xe buýt giá rất rẻ chỉ 20 xu một chuyến, đi bộ ngoài đường, hửi bụi Saigon, đi ăn cơm bình dân trong chợ Saigon, đi ăn cơm bình dân, bánh ướt, bánh cuốn, cơm tấm sườn bì chả.. ở vệ đường như một người Saigon, rẻ, ngon và vui, một bửa ăn bốn người chỉ 2 đô la mà thôi.

Cô gái Hồi Giáo nào đây? Hai vợ chồng tôi đang lang thang đi hửi bụi trên đường phố Saigon.

Hai vợ chồng tôi cùng vợ chồng cô em gái ruột ăn bình dân trên vệ đường Saigon. Bốn người ăn chỉ 2 đô la. Thức ăn rất ngon, hợp khẩu vị..

Posted in Du lịch Saigon, Saigon, Viet Nam | Tagged , , | Để lại bình luận

Đường về quê Vợ

(Bài này rất cũ được viết nhiều năm trước. Vì Blog My.Opera sẽ đóng cửa nên tôi đã dời bài về đây).

Má vợ tôi người Sa Đéc. Ba vợ tôi người Cao Lảnh. Suốt 48 năm hôn nhân, vì chiến tranh và nhiều năm khó khăn thời hòa bình sau cuộc chiến, tôi chưa có dịp dẩn vợ về quê, để thăm viếng bà con trong đại gia đình bên vợ.

Tại chợ Sa Đéc. Bà con trong gia đình hay tin chúng tôi về kéo đến thăm tay bắt mặt mừng rất vui.

Một vài bà con trong đại gia đình bên vợ tôi.

Năm 2007 về thăm quê hương, thấy tình hình đất nước sáng sủa hơn, tôi và người tình trăm năm đả quyết định về Sađéc và Cao Lảnh, thăm gia đình bên vợ, rất vui.

Thăm miền Tây sông nước hiền hòa, thăm đại gia đình anh em bà con và các cháu, đặc biệt thăm mồ mả ông bà, rất vui. Ít nhất bây giờ chúng tôi còn được quyền tự do đi lại thăm viếng người thân. Xin chia sẻ với các bạn một vài hình ảnh chuyến thăm gia đình bên vợ vừa qua.

Hai đứa trẻ lạc loài rốt cuộc đả trở về quê xưa.

Sa Đéc nhỏ, chưa phát triển nhiều, nhưng thơ mộng và dể thương.

Người tình trăm năm của tôi bên bờ sông Sa Đéc đẹp và thơ mộng..

Rời Sa Đéc, hai vợ chồng phải lặn lội về làng Mỷ Long ở Cao Lảnh để thăm quê Nội của vợ tôi. Phong cảnh đồng quê miền Tây rất hửu tình..

Vợ tôi và chị đả tìm ra được mồ mả ông bà Nội..

Một vài bà con bên vợ..

Posted in Du lịch miền Tây, Saigon | Tagged , , , , | Để lại bình luận

Đèn Saigon ngọn xanh ngọn đỏ..

(Bài này rất cũ được viết nhiều năm trước. Vì Blog My.Opera sẽ đóng cửa nên tôi đã dời bài về đây).

Có nhiều thành phố ban ngày thơ mộng, tối ai cũng đi ngủ sớm, thành phố tối om rất buồn, như Bangkok chẳng hạn. Saigon ngược lại rất vui và đẹp, nhất là ban đêm.

Passage Eden ngày xưa bây giờ là Eden Mall, nhìn từ khách sạn Continental.

Khi màn đêm buông xuống thành phố Saigon, đèn Saigon ngọn xanh ngọn đỏ rất thơ mộng. Cùng người tình trăm năm và một nhóm bạn già dân Saigon củ quen nhau gần 50 năm rồi, ngồi tại quán cà phê khách sạn Continental, hoặc Rex, nhìn cảnh Saigon ban đêm, đèn thắp sáng thơ mộng, cuộc đời đáng sống quá. Xin chia sẻ với các bạn một vài hình ảnh Saigon ban đêm.

Bên trong Eden Mall (Passage Eden củ).

Đường Tự Do củ, bây giờ đổi tên là Đồng Khởi, trước cửa khách sạn Continental.

Quán cà phê Rex. Trên lầu thượng có biểu diển nhạc cổ truyền. Tầng dưới có ca nhạc giúp vui, hát những bài ca thời 1960.. rất hay.

Đố các bạn hình nầy chụp ở đâu, Paris hay Saigon?

Nhóm bạn già quen nhau 50 năm rồi, đang ngồi tại quán cà phê Rex vui hưởng cuộc đời và tình bạn..

Ăn tối tại quán ăn Ngọc Sương có nhạc sống giúp vui, hát nhạc ngoại quốc thời xa xưa rất hay..

Posted in Du lịch Saigon, Saigon, Viet Nam | Tagged , , | 1 Phản hồi